Nuối tiếc làm chi một cuộc tình lở dở...

895 người xem | bình luận | 4.5 đánh giá | 09:39 ngày 18/09/2015

Anh, chúng ta đi qua nhau, có chút duyên, nhưng hết rồi, mọi thứ trở về như vốn chưa từng có, cuộc sống hối hả, Sài Gòn vẫn nắng, vẫn mưa, vẫn nhớ ai đó, qua đường, cần em nắm tay...

Anh, không phải người ta nói "Có thứ hạnh phúc gọi là chia tay" sao? Tại sao cứ phải mải miết đuổi theo một cuộc tình đã trôi vào dĩ vãng, anh, nếu yêu người đó đến vậy, anh có bao giờ nghĩ, khi ngoảnh đầu nhìn lại, thấy anh vẫn đứng phía sau, đau khổ và dằn vặt mình, liệu người đó có vui? Anh, có bao giờ anh nghĩ yêu một người sẽ mong cho người ấy hạnh phúc không? nếu có một chút xíu, anh hãy sống tốt, như vậy, một chút yếu lòng còn lại của người con gái ấy, nhìn lại anh, họ sẽ yên tâm sống tốt.

Anh, nuối tiếc làm chi một cuộc tình lỡ dở, dù cho đi rất nhiều, dù không cam tâm, không phải khi yêu sẽ yêu hết lòng hay sao? Đến lúc chia tay rồi hãy từ bỏ, mọi thứ kết thúc sẽ ko thể gắn liền lại đâu anh, từ bỏ để thanh thản, từ bỏ để có thể giữ lại chút kỷ niệm về nhau.

Anh, có phải có một chút ích kỷ len lỏi trong tim hay không? khi không thể chấp nhận và sống tốt hơn, tự làm đau mình có tốt hơn không anh? có thấy vui hơn không anh? Cuộc tình đi qua có thể để lại một vết thương, không lẽ thời gian làm anh đau hơn? không lẽ sẽ mãi mãi nhấn chìm trong quá khứ? đứng dậy và bước tiếp thôi anh, cuộc đời còn nhiều cái đáng sống hơn là quá khứ.

anh, có thấy một chút đau lòng nào trong ánh mắt người thân yêu nhìn anh không? có thấy sự yếu mềm trong con tim anh không? không chịu đứng dậy sau khi vấp ngã, không chịu đối mặt với sự thật, có phải quá yếu mềm không?

Khi còn bé, mỗi lần vấp ngã liệu có phải sẽ phải tự đứng lên hay không? ngã đau chứ? nhưng vẫn phải đứng dậy, có ngã mới biết cảm giác đau là như thế nào, trải nghiệm qua mới biết được thật ra, ngã, hóa ra cũng chẳng đau lắm. Đứng dậy thôi anh, cuộc đời đâu phải quá ngắn ngủi để bắt đầu một cái gì đó, anh đứng lại, chờ ai sẽ kéo anh lên đây?

Anh, có phải quá độc ác khi để người thân yêu đau khổ nhìn anh tự dày vò bản thân mình như vậy, buồn ư? Cuộc đời không có gì làm anh buồn hơn được hay sao? Chấp nhận và bước tiếp, hạnh phúc không phải ở phía sau, là trước mặt cơ. anh có nghĩ, hôm nay sẽ là quá khứ của ngày mai, rồi sẽ có lúc anh nhìn lại mình hôm nay và tự hỏi, không hiểu sao mình lại đã từng như vậy.

Anh đau, người thân bên cạnh anh thì sao? bạn bè bên cạnh anh thì sao?

Một người bạn của em bảo với em rằng, khi chia tay, người ta sống như thế nào là do bản thân họ chọn lựa, em không thể chịu trách nhiệm với quyết định của anh lên cuộc sống của chính mình, qua rất lâu rồi anh nhỉ, anh nói vẫn yêu em... Anh, em có người mới rồi, cuộc sống mà, phải bước tiếp đi anh, khi anh đứng lại, người ta đã bỏ anh đi rất lâu rồi...


 

Anh, có bao giờ anh nghĩ, chẳng qua, anh mang chấp niệm quá sâu trong lòng, tưởng rằng mình yêu em nhưng không phải, quá khứ mà, qua rồi, hãy để nó qua thôi anh...

Chiều nay lại mưa, nhớ hôm ấy, anh chở em đi, trời cũng mưa như vậy, lạnh...

Đôi lúc em cũng nhớ anh, nhưng không phải nhớ người em yêu, mà là nhớ giống như những người bạn, hơn ai hết, em mong anh có thể sống vui vẻ hạnh phúc, không phải cứ mãi ôm ấp bóng hình ai đó trong tim và sống trong chấp niệm như thế.

Anh, chúng ta đi qua nhau, có chút duyên, nhưng hết rồi, mọi thứ trở về như vốn chưa từng có, cuộc sống hối hả, Sài Gòn vẫn nắng, vẫn mưa, vẫn nhớ ai đó, qua đường, cần em nắm tay...


 

Người ta nói, kiếp trước, người chôn cất cho anh sẽ đồng hành cùng anh trong kiếp này, có lẽ, kiếp trước, chúng ta, chỉ là người qua đường, đã ngoảnh mặt nhìn nhau mà thôi.

Anh, những dòng này em từng viết, khi anh còn bóng hình người cũ, bây giờ em viết, khi người cũ là em.

Thế giới rộng lớn, người có phận với anh vẫn chờ anh đi tìm.

Chào anh, người đã từng yêu.
 

Theo Kim Oanh
Bình luận

Tin cùng chuyên mục

Tin mới cập nhật

Top