Ký ức

1,112 người xem | bình luận | 4.5 đánh giá | 10:34 ngày 15/10/2015

Nhưng giờ, Mẹ đi mãi, Mẹ không về nữa. Giá như con có thể nói với Mẹ, chỉ một lần để Mẹ nghe được tiếng con, nghe được tiếng lòng của con “Con yêu Mẹ, thương Mẹ nhiều lắm! Cảm ơn Mẹ đã cho con cuộc sống…”

 … Đâu đó trên dòng đời tấp nập, trong tâm trí con, trong trái tim con là hình bóng Mẹ? Vẫn khuôn mặt ấy, nụ cười ấy và hình dáng ấy … Giọt nước mắt lặng lẽ rơi trên hai gò má, tiếng nấc khẽ, con thì thầm khẽ gọi “Mẹ ơi!”.
 


          Mẹ ơi có nhớ? Ngày con còn bé thường ngồi bên Mẹ, lúc thì ôm cổ Mẹ, hát cho Mẹ nghe. Cái ngày mà người đàn ông lạnh lùng ấy, người đã bỏ mẹ con chúng ta đi bao lâu lại xuất hiện, ông ta đổ cả chậu nước giặt đồ lên Mẹ, Mẹ ôm con trong lòng, chắn dòng nước bẩn cho con, Mẹ ôm chặt con, sợ người đàn ông ấy bắt con. … Mẹ chết lặng khi biết người đàn ông bội bạc ấy đã chết, Mẹ khóc, Mẹ cứ hỏi chính mình: “Rồi nó lớn, nó biết tìm bố nó ở đâu?”. Nhìn con mỗi ngày lớn lên, lòng Mẹ như co thắt lại, Mẹ biết ở trường con bị bạn chọc là “thằng không có bố”, Mẹ lại đau hơn khi con hờn dỗi Mẹ, ghét Mẹ, con đổ lỗi cho Mẹ “Tại sao con không như bạn bè? Sống trong mái ấm có Mẹ và có Bố”.
Bao suy nghĩ, bao nặng nhọc, lo toan … như những con sóng dữ, Mẹ vẫn cắn răng chịu đựng. Nhưng cuộc sống thật trớ trêu phải không Mẹ? Những câu hỏi cứ bủa vây Mẹ, làm Mẹ nghẹt thở, nó không thể lắng xuống, mà cứ dồn dập, mỗi lúc mỗi lớn hơn, như đôi tay vô hình cứ dìm Mẹ, kéo Mẹ xuống con sóng dữ. Những đêm Mẹ cứ trằn trọc tự hỏi, rồi khóc “Mai kiếm đâu tiền mua đồ ăn?” “Tiền học cho thằng Tuấn sao bây giờ?”  “Mai nó đóng tiền …?” … Rồi Mẹ bệnh, Mẹ khóc, Mẹ gào thét, Mẹ xin ở lại nuôi con, nhưng cánh cửa xe thật vô tình, thằng bé chưa tròn 7 tuổi, đứng nhìn Mẹ nó, rồi xe lăn bánh, và mẹ đi rất xa, rất lâu. Lúc ấy, con bơ vơ lắm, những buổi sáng đến trường, nhìn bao lứa bạn được cha mẹ đưa đón, nhìn bạn ăn bánh ăn xôi… Con lại thấy nhói lòng, mỗi ngày con lại mong Mẹ về, con cần Mẹ, Mẹ ơi!



Mẹ nhớ không? Ngày con đi xa ôn thi, ngày con chuẩn bị nhập học, Mẹ không quản thời gian, công việc hay đường xa. “Sao mẹ không đi xe bus?” Con thật khờ khi cứ tin mẹ bị say xe ô tô, con nào hiểu Mẹ khó lắm mới xin được người khác cho đi nhờ, hay những ánh mắt khinh bỉ, xem thường, chỉ vì mẹ muốn dành dụm chút ít đó cho con có tiền ăn. Ngày con lên xe đi thi Đại Học, Mẹ lại đứng ngồi không yên, Mẹ sợ, Mẹ sợ điều gì Mẹ ơi?
Mẹ nhớ những lần con đi tìm Mẹ? Hay lúc Mẹ về không thấy con? Mẹ khóc đỏ hoe vành mắt, rồi bật khóc ôm con vào lòng khi con được người khác đưa về.
Mẹ biết? Con khóc rất nhiều khi nghe tin Mẹ ốm nặng, con vội vã rời Miền Tây để về bên Mẹ. “Tại sao Mẹ ơi? Tại sao Mẹ cố nén cơn đau để rồi khi phát hiện thì đã quá trễ?” Cầm cây viết trên tay, lòng con như nặng trĩu, chỉ cần thả lỏng thì con không thể ngăn nước mắt. Con đang ký vào tờ giấy cam kết ca mổ, không quá 15% thành công, nhưng con không thể để Mẹ cắn răng chịu đựng, nếu nó di căn thì Mẹ càng thống khổ hơn. Nhìn Mẹ mỗi ngày tiều tụy, những ven tay thâm tím, những bình nước, những mũi tiêm … nó khắc sâu thật sâu, ám ảnh trong con, trong giấc ngủ con bật dậy “dạ có” như ai đang hỏi “Bệnh nhân Bùi Thị Hương”, rồi nhìn mẹ ngủ ngon giấc như một đứa trẻ khi một ngày mệt mỏi đã qua… Mẹ nhớ? Mẹ con ta xếp hàng để được suất cơm từ thiện, cái nắng Sài Gòn như lò thiêu, nhìn Mẹ, bên manh chiếu ăn cơm, Mẹ cố nuốt nhưng cứ nghẹn, rồi những viên thuốc… Tại sao bỏ cuộc Mẹ ơi? Cái giá của xạ trị – hóa trị, chi phí đi lại…khiến Mẹ nghẹt thở? Mẹ muốn về nhà.



        Mẹ ơi! Giá như thời gian cứ trôi chầm chậm thôi, để con được thấy bóng Mẹ, vẫn giữa cái nắng gắt cao nguyên, vẫn hai buổi Mẹ đạp xe tới trường, vẫn những gói bánh Mẹ mua cho con khi về nhà. … Ký ức cứ ùa về tràn đầy trong tâm trí con, nước mắt giàn giụa trên đôi mắt, con nhớ Mẹ nhiều lắm! Con tự trách mình, con đã sai rồi Mẹ à. Con thầm ước như lúc bé, vẫn ngây ngô, chạy nhảy, ngóng chờ Mẹ về… Nhưng giờ, Mẹ đi mãi, Mẹ không về nữa. Giá như con có thể nói với Mẹ, chỉ một lần để Mẹ nghe được tiếng con, nghe được tiếng lòng của con “Con yêu Mẹ, thương Mẹ nhiều lắm! Cảm ơn Mẹ đã cho con cuộc sống…”



Họ và tên: Trần Quốc Tuấn
Ngày tháng năm sinh: 01/01/ 1991
Địa Chỉ:  Thôn Phú Thành, Ead’rong – Cư’Mgar- DakLak
Hẻm 272 Lê Hồng Phong – TP. Nha Trang
Nick Facebook: Cursed Hearts (https://www.facebook.com/quoc.bmt01)
Theo Trần Quốc Tuấn
Bình luận

Tin cùng chuyên mục

Tin mới cập nhật

Top